|
"Chị nhập thế rồi vội vă ra đi về cơi vĩnh hằng. Tuy ở cơi trần
tạm bợ này vỏn vẹn có năm mươi bốn năm nhưng Chị đă để lại cho Niên Thành một
người vợ thủy chung, thương yêu chồng với một tấm ḷng son sắt, cho hai cháu
Luật và Tiên Sa một người mẹ suốt đời tận tụy, hy sinh nuôi con. Chị lo cho
chồng cho con ngay khi Chị nằm trên giường bệnh.
Năm ngoái khi Niên Trưởng Thiệu bảo với chúng tôi tin Chị bị bạo bịnh, Niên
Trưởng có nói: "Cả gia đ́nh buồn lắm, nhất là Bà Cụ tôi. Bà Cụ ước ǵ bà có thể
thay cho Chị. Bà Cụ thương cô Hưong c̣n hơn con ruột." Gia đ́nh ai cũng thương
và qúi Chị hết. Thảo nào em gái Niên Trưởng Thành có viết thương Chị như người
Chị ruột.
Nhập thế, Chị cho đời h́nh ảnh người vợ thủy chung, người mẹ yêu thương, người
dâu hiền, con thảo, và Chị đă nhắc cho đời bốn chử "tứ đức tam ṭng."
Ra đi, Chị để lại cho người thân sự thương tiếc khôn cùng.
Dù biết cơi trần tạm bợ, Chị đă để lại cho chúng tôi sự lạc quan về cuộc sống
trên đời này như Chị Khanh nói với vợ chồng chúng tôi năm ngoái là "cô Huơng dù
bịnh nhưng vẩn lạc quan", và hôm nay chúng tôi có thấy Chị Khanh viết lại trong
lời "Cho người em gái" cho Chị.
Đấy là bảo vật đấy Chị ạ, ít ai có đủ nghị lực và sức sống như vậy. Vợ chồng
chúng tôi may mắn được chia xẻ bảo vật này. Muôn vàn cảm ơn Chị.
Chúng tôi tin rằng chính sự lạc quan yêu đời này sẽ là môt thần lực giúp Niên
Trưởng Thành, hai cháu và gia tang khuây khỏa, làm tan biến đau thương buồn tủi
trước sự ra đi của Chị.
Chúng tôi biết Chị ra đi để đi về. Đi về cơi vĩnh hằng, thanh b́nh miên viễn mà
con người ở cơi tạm cuối cùng ai cũng hằng mong. Nhập thế, Chị đă vất vă với đời.
Thôi bây giờ Chị hăy thanh thản đi về cơi vĩnh hằng nha Chị!
" |